"Ngũ hành chi khí điều âm dương, tổn tâm thương phế tồi can tràng. Tạng ly tinh thất ý hoảng hốt, tam tiêu tề nghịch hề hồn phách phi dương!"
"Tô chưởng môn! Vô Nhai Tử tiền bối quả thực là học cứu thiên nhân!"
Sau một ngày dài gấp rút lên đường, nhân lúc mọi người đang nghỉ ngơi, Mộc Linh Tử được Tô Ly gọi riêng ra ngoài, thần sắc lão lúc này vô cùng phấn khích.
Không phải nói Kim Đài kém hơn Vô Nhai Tử, bởi trong mắt lão, thực lực cá nhân của Kim Đài vẫn nhỉnh hơn một chút. Thế nhưng thuật nghiệp hữu chuyên công, kiến thức của Vô Nhai Tử quả thực quá mức uyên bác.




